... mình anh với tiếng đêm thở dài...
Sài gòn, đêm đầu tháng 5
Lại nhớ em....
Em đến với tôi một cách tình cờ, một chút gì đó may mắn. Người cũ phụ bạc, em đau đớn, tôi kề bên. Sau tháng, tôi và em quen nhau. Không ồn ào.
Em là tình đầu.
Dạo này đầu óc lơ tơ mơ, chả làm được việc gì ra hồn.
Thất bại trong nhiều thứ, trong những mối quan hệ, trong công việc.
.. Nhớ em.
Nhớ những lúc em động viên tôi vượt qua khó khăn. Em là điểm tựa để tôi vươn lên,
Nhớ những lúc hẹn hò, nơi chỉ tôi và em biết.
những món đồ handmade lần đầu tiên em làm cho một người con trai,
em nói rằng tôi thay đổi em nhiều lắm.
nhưng rồi, chính tôi buông tay em. Dù rằng chính tôi biết rõ, em có người luôn kề cận quan tâm, luôn muốn chiếm được em.
tôi buông tay, tôi mong em hạnh phúc.
tôi nghĩ rằng, bẳng đi một thời gian, mình sẽ quên em thôi.
Nhưng không,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét