Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

năm 2. Cột mốc

Lâu rồi mới có cảm giác thất bại nặng nề như thế này.

Lại cảm thấy có lỗi. Lại xin lỗi ba mẹ. Lại tự nhủ lần sau mình sẽ cố gắng. Nhưng lần nào cũng thế. Do mình đã quá được cưng chiều hay sao nhỉ>
Đàn ông sinh ra là phải biết chịu trách nhiệm với lời nói của mình. Hay mình không còn là đàn ông nữa. Bị biến tính rồi.

Tháng 6 tháng 7 này có 2 mốc.
1 là được tiêm. Cảm giác không có gì có thể diễn tả được. Dù còn rất run tay. Nhưng bác sĩ mà, từ tiêm chích đến các việc khác đều phải biết chớ.
Mục tiêu thành bác sĩ tốt lại cháy lên trong đầu.
2. Nợ môn lần đầu. Cảm giác thất bại khá nặng nề. Combo 1 lượt vẫn vượt qua. Lần này thì ngay đợt lười học, Không có gì để ngụy biện cho thất bại. Chỉ khổ ba mẹ. Lúc nào cũng hy vọng mình sẽ cố gắng vượt qua.
3. TSMT. Được làm tình nguyện. Được sống với những người bạn đầy nhiệt huyết. Nghe chia sẻ việc học hành mới thấy cả năm qua mình phí thời gian như thế nào. Đi tsmt, đi mhx có lẽ đã tốt hơn. tạo dc nhiều mối quan hệ hơn với một người hướng ngoại như mình,
4. Tập tành viết nhật ký. Sến sẩm đủ kiểu. Nhớ người yêu cũ thì lâu nhưng mà áp lực học hành dạo này lại đè mất. Tính lái máy bay cơ mà khó khăn quá nên thôi vậy.
Chưa tìm hiểu kĩ. Chưa quyết định rõ rang mà đã tiếp cận nhanh như vậy. Có vẻ mình là 1 thằng đểu nhỉ.
Viết xong có vẻ nhẹ nhàng hơn. Biết thế viết từ lâu cmnr :v
Làm nghề gì, việc gì cũng có cái lợi ích của nó. Tốt hơn là suy nghĩ tích cực. Làm việc chăm chỉ rồi may mắn sẽ đến với mình thôi.
Đọc mấy cái nhật ký cũ. Thấy nhảm vãi. Có lẽ thất bại nhiều sẽ khiến người ta thành công. Nhưng thất bại quá nhiều sẽ khiến con người ta thui chột đấy.

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

ngày đầu tuổi 21

con nhà người ta là cái giống loài khó hiểu nhất
bước vào trường này thì biết con nhà người ta là ai rồi. hehe

2 ngày, nhận ra vài điều
Đôi mắt đó, lại là đôi mắt đó. Giờ mới nhận ra. 

tại sao người lại có đôi mắt đó. mình muốn quên, mà tại sao 

giờ phải biết đối mặt thế nào. Bạn thân của mình thích người

Còn mình, đôi mắt đó làm nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm, mình lại muốn sở hữu nó thêm 1 lần nữa. Tim lại đau. Đầu nhức.

Sốt vài ngày, Giấc mơ ngay. Day dream, Mong em quay về.

Nhưng mơ chứ đâu nào thực. Ý nghĩ viển vông, vô tầm vô thức. Hình bóng em lại quay về ngay kề bên mình. Có lẽ mình sai khi đã làm thân quá mức. Mình sai khi bên người quá nhiều. Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo,. 
Có phải đâu. CHính mình đá tình ra khỏi đời. giờ lại vật vã đi tìm lại.

Yêu em như yêu đội bóng. Lúc nào cũng dang dở.

Cuộc đời trớ trêu. Hay gieo nhân nào gặt quả ấy.

Dạo đây thường hay chat vs c N,

Lâu rồi mới có người đẻ  cho mình thoải mái nc

Không biết được bao lâu.

Tình đẹp khi còn dang dở. Mong rằng 30 năm sau, Mình sẽ có đáp án,

Đêm lại mưa, lại nhớ.....

Đa sầu như thế này, làm bác sĩ tốt có được không.

cố lên nào,,,

từ từ sẽ quen, 

tâm lý không thể nào che giấu.

vậy tốt nhất là biến mất. 

haiza, Ông trời trêu mình

Hay là mình tự trêu mình.

hết ngày. 

đi ngủ thôi. 

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

một đêm dài, đợi mưa!

https://www.youtube.com/watch?v=Z7W5QLopZSs
... mình anh với tiếng đêm thở dài...

Sài gòn, đêm đầu tháng 5

Lại nhớ em....

Em đến với tôi một cách tình cờ, một chút gì đó may mắn. Người cũ phụ bạc, em đau đớn, tôi kề bên. Sau tháng, tôi và em quen nhau. Không ồn ào.

Em là tình đầu.

Dạo này đầu óc lơ tơ mơ, chả làm được việc gì ra hồn.

Thất bại trong nhiều thứ, trong những mối quan hệ, trong công việc.

.. Nhớ em.

Nhớ những lúc em động viên tôi vượt qua khó khăn. Em là điểm tựa để tôi vươn lên,
Nhớ những lúc hẹn hò, nơi chỉ tôi và em biết.

những món đồ handmade lần đầu tiên em làm cho một người con trai,

em nói rằng tôi thay đổi em nhiều lắm.

nhưng rồi, chính tôi buông tay em. Dù rằng chính tôi biết rõ, em có người luôn kề cận quan tâm, luôn muốn chiếm được em.

tôi buông tay, tôi mong em hạnh phúc.

tôi nghĩ rằng, bẳng đi một thời gian, mình sẽ quên em thôi.

Nhưng không,